词语解释

蒙恬

méng tián

注音
ㄇㄥˊ ㄊ一ㄢˊ

蒙恬的意思

词语解释
蒙恬[ méng tián ]
⒈ 秦将。始皇时领兵三十万北逐匈奴,修筑万里长城。
英Meng Tian;
国语辞典
蒙恬[ méng tián ]
⒈ 人名。(?~西元前220)​秦名将,奉始皇之命,率领三十万士兵赴北筑长城,以防御匈奴,始皇崩,二世即位,赵高乃矫诏赐恬自杀。相传毛笔为蒙恬所发明。
英语Qin general Meng Tian (-210 BC)​, involved in 215 BC in fighting the Northern Xiongnu 匈奴 and building the great wall
德语Meng Tian (Eig, Pers, - 210 v.Chr.)​
法语Meng Tian

蒙恬包含的汉字